GIÁO PHẬN QUI NHƠN

Lễ Mình Máu Thánh Chúa

Trong bàn tiệc Thánh Thể, Chúa muốn chúng ta phải biết nghĩ đến nhu cầu của anh em. Có thể chúng ta bất lực, nhưng Chúa sẽ giúp. Mình Máu Người còn trao cho chúng ta để chia sẻ, huống nữa là của cải vật chất và tài năng tự nhiên mà Chúa đã đặt trong tay mỗi người. Chúng ta không phải chia sẻ những của ấy sao? Chúng ta sợ mất mát thiệt thòi sao, khi thấy cuối cùng còn thu lại được 12 giỏ mảnh vụn? (Lm. Phaolô Trịnh Duy Ri)

 

Ra mắt Ban Quản Trị Curia Tuy Hòa 1 nhiệm kỳ 2016 - 2019

Với tất cả yêu thương ấm áp của quí cha linh giám và quí anh chị hiện diện đã chúc mừng tân ban quản trị Hội đồng Curia Tuy Hòa 1, trong tâm tình là những người lính dưới lá cờ Mẹ hãy luôn trung thành và chu toàn bổn phận cho dù ở chức vụ nào, từ một việc nhỏ cho đến việc lớn hãy luôn là tấm gương sáng để chiếu rọi tình yêu Chúa.

 

Lời nguyện tín hữu Lễ Mình Máu Thánh Chúa

Trong khi thờ lạy Chúa Giêsu là Bánh Hằng Sống, đã ban trót mình Người cho chúng ta và muốn ở lại trong chúng ta. Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta một đức tin sống động và một lòng cậy trông vững vàng vào Bí tích Thánh Thể.

 

Thánh lễ cuối năm nhóm SVCG Bình Minh Qui Nhơn

“…Thời gian trôi qua mau chỉ còn những kỉ niệm. Kỉ niệm thân yêu ơi xin hãy ngừng trôi…”. Đó là những nốt nhạc được cất lên nhiều nhất trong buổi sinh hoạt sau Thánh Lễ tạ ơn. Buổi sinh hoạt được diễn ra với sự năng động của tuổi trẻ, của những anh em trong nhà SVCG Bình Minh.

 

Đời tu và ba thù

Cuộc sống hôm nay với đà phát triển của xã hội, con người đang chạy, chạy mãi theo những văn minh vật chất… lắm lúc họ tìm ra lối thoát và không làm chủ được chính mình. Song song với sự phát triển ấy ma lực đồng tiền - quyền - danh đang là sức mạnh khiến con người như đánh mất chính mình. Sức mạnh của đồng tiền, vật chất quả là ghê gớm. Đồng tiền, vật chất là một phần của cuộc sống chúng ta, nó điều khiển và làm chủ con người. Một vị bác sĩ, có thể khi cứu người cũng vì tiền và khi giết người cũng vì tiền. Họ làm tất cả một cách dửng dưng, vô cảm và vô trách nhiệm…

 

Công bằng

Trong cuộc sống người đời thường hay nói: “Bánh đúc trao qua, bánh chì trao lại”. Thật vậy, sống trong thời đại nào người ta cũng mong muốn cư xử với nhau cách công bằng. Thế nhưng, liệu điều này có thể xảy ra chăng? Hay là sự bất công luôn lên ngôi làm cho con người như phải rên xiết và đi tìm cho được sự công bằng. Để đi tìm cho được sự công bằng trong cuộc sống hôm nay không dễ.

 

Tu sĩ là ai?

Nhìn thấy bạn cũng xinh, khôi ngô, tuấn tú sao lại chọn đời tu? Chiếc áo dòng có là gì so với muôn vàn mẫu thời trang hàng hiệu mà bạn lại chọn nó? Bốn bức tường tu viện có gì hấp dẫn so với những tòa cao ốc lộng lẫy đèn màu lấp lánh mà bạn gởi thân? Khó hiểu làm sao đời tu trì thánh hiến?

 

Chia sẻ của nhóm sinh viên Công giáo Bình Minh

Có những người ngày mai phải xa Quy Nhơn mà lòng buồn vui lẫn lộn. Quy Nhơn là nơi nào? Là gì? để họ phải thao thức, phải băn khoăn hay nuối tiếc như thế? (CHÚT SUY TƯ). Thật buồn vì tôi năm nay đã là sinh viên năm cuối chỉ không đầy hai tháng nữa thôi là phải rời xa gia đình Bình Minh thân thương này rồi. Giờ đây nghĩ đến giây phút chia xa, nghĩ đến buổi lễ cuối năm, tôi thấy lòng mình xao xuyến lạ. (KHOẢNH KHẮC CHIA XA)

 

Mọi linh mục được ban nghi thức làm phép thuộc các Dòng tu.

Câu hỏi này là về "Các nghi thức làm phép riêng” (Benedictiones Propriae) được tìm thấy trong “Nghi lễ Rôma” (Rituale Romanum). Liệu các nghi thức làm phép này, dành cho linh mục thuộc các Dòng tu, được ban một cách hợp lệ bởi bất cứ linh mục Công Giáo nào không, hay chỉ bởi các linh mục của các Dòng tu đặc biệt ấy? Con hỏi câu này trong ánh sáng của huấn thị "Universae Ecclesiae", đặc biệt là số 28.

 

Thánh lễ trạm năm Lòng Thương Xót tại giáo xứ Gò thị

Từng hồi chuông vang lên, đoàn trống nhịp nhàng vang lên chào đón. Các em Thiếu Nhi Thánh thể xếp thành hai hàng chào từ trước cổng đến trong nhà thờ và bà con giáo dân đứng hai bên chào vị mục tử với một lòng kính yêu

 

Khủng hoảng trong đời tu

Khủng hoảng trước tiên là khủng hoảng về quyền bính : Giới trẻ ngày nay thường đưa ra câu “bề trên đâu có phải là Chúa ?”. Câu này hàm hồ, phải phân biệt bề trên xét về phương diện con người, đầy những tật, những nết xấu, những lỗi lầm. Trong vấn đề này, bề trên không phải là Chúa. Nhưng khi bề trên truyền khiến, dạy bảo những điều lành những điều tốt, giúp mình nên thánh, thì bề trên quả có ơn đặc biệt Chúa ban

 

Giải Viết Văn Đường Trường 2016 - Bản tin 09

Chúng tôi xin được gửi đến mọi người 8 truyện dự thi tiếp theo đã được chọn qua vòng sơ loại. Hiện các giám khảo đang tiến hành chấm sơ khảo gần 100 truyện (trong số 143 truyện dự thi) đã lọt qua vòng loại. Hi vọng đến đầu tháng 6 này sẽ có kết quả sơ khảo để chọn những truyện vượt trội hơn vào vòng chấm chung khảo.

 

Các bài suy niệm Lễ Chúa ba Ngôi

CÁC BÀI SUY NIỆM LỄ CHÚA BA NGÔI - C Lời Chúa: Cn 8,22-31; Rm 5,1-5; Ga 16,12-15 Nhiều tác giả

 

Ngọc Quý Long Lanh

Ngọc quý long lanh đến tìm tôi Tìm chỗ hiện thân để nhìn đời Cỏ dại rối bời ngơ ngác hỏi Trang đài kiều diễm sao tìm tôi?

 

Đức Phanxicô nói về Giáo Hội Pháp

Và với những nhà thần học Pháp vĩ đại, từng giúp ích xiết bao cho Dòng Tên: Henri de Lubac và Michel de Certeau. Hai vị vừa kể làm tôi rất hài lòng: hai tu sĩ Dòng Tên có óc sáng tạo. Tóm lại, đó là điều làm tôi rất hào hứng với nước Pháp. Một đàng, là tính thế tục cường điệu, di sản của Cách Mạng Pháp và, đàng khác, rất nhiều các đại thánh.

 

Vua Salômôn và 1.000 bà vợ

Đăng lúc: Thứ ba - 23/10/2012 20:37 - Người đăng bài viết: BTTVHQN
VUA SALÔMÔN VÀ 1.000 BÀ VỢ
(1 V 11, 1-3)

 
 
 
 
 
Nữ hoàng Shêba thăm viếng Salômôn
Tranh của Edward Poynter (1836-1919), Anh quốc



 
Lm. Phaolô Nguyễn Minh Chính biên dịch


Salômôn là con trai của Vua Đavít và bà Bethsabê, kế vị vua cha cai trị Giêrusalem. Ông trị vì từ năm 962 đến năm 922 trước Công nguyên. Tên ông trong tiếng hébreu có nghĩa là “hòa bình”, “thịnh vượng”. Ông không phải là con trưởng của vua Đavít và lên ngôi nhờ dùng thủ đoạn (xem 1 V 1-2).

Sau khi loại bỏ các đối thủ, Salômôn lên ngôi cai trị và đem lại hòa bình cho đất nước. Israel có được nền hòa bình trong nước cũng như với các quốc gia láng giềng. Thương mại bùng nổ đem lại thịnh vượng cho quốc gia. Tiền bạc dư đầy nên chẳng mấy ngạc nhiên khi ông cho xây những công trình vĩ đại trong số đó có cung điện hoàng gia và Đền Thờ. Salômôn khai thác các mỏ đồng ở miền Nam. Đôi khi muốn sớm kết thúc các công trình, ông áp đặt lao công khổ dịch đối với các nô lệ của xứ Canaan và ngay cả với người dân Israel.

Salômôn tổ chức nền hành chính quốc gia dựa trên khuôn mẫu Ai Cập. Đất nước được phân chia 12 miền không xếp đặt theo 12 chi tộc cốt để làm suy yếu quyền lực của họ. Nhà vua đảm trách mối quan hệ ngoại giao với các quốc gia khác.

Salômôn có những mặt hạn chế: những cuộc hôn nhân với các công chúa ngoại quốc; chấp nhận thần thánh của họ; xây dựng những hậu cung xa hoa. Lơ là với việc thờ phụng Giavê, nền hành chánh quá tập quyền, điều đó đã phân chia đất nước ra làm hai và ly giáo là điều không tránh khỏi.

 Thời đại Salômôn được ghi dấu với nền văn chương đã khai sinh ra truyền thống  yahviste (trình thuật sáng tạo Ađam và Eva thuộc truyền thống này). Người ta cũng gán cho Salômôn là cha đẻ của phong trào khôn ngoan.  

Ông cưới quá nhiều vợ! Không kể các bà vợ người Do Thái, ông kết hôn với các phụ nữ ngoại quốc người Moabite, người Ammonite, người Édomite, Sidon, Hittite và cưới cả con gái của Pharaon.

Các bà này xuất xứ từ những quốc gia mà Thiên Chúa đã nói với con cái Israël: “Các ngươi không được đi lại với chúng, và chúng cũng chẳng được đi lại với các ngươi; vì chắc chắn chúng sẽ làm cho lòng các ngươi ngả theo các thần của chúng”. Salômôn có đến 700 bà vợ chính thức và 300 thê thiếp (xem 1 V 11, 2-3).

Đa thê được chấp nhận trong thế giới Kinh Thánh. Tất cả các vua Israël đều có nhiều vợ nhưng nhiều như Salômôn thì vô địch. Cứ hãy tưởng tượng ông phải mất đến 3 năm mới giáp mặt lại bà đầu tiên, và đó mới chỉ là cách tính … lý tưởng!

Salômôn có thật sự cưới ngần ấy bà vợ không? Con số 1.000 có giá trị biểu trưng trong Kinh Thánh, đơn giản là nói đến một số lượng rất lớn. Con số này muốn gây ấn tượng bởi vì mục đích của tác giả chỉ để làm chúng ta thất kinh! Ở chương trước trong sách Các Vua, tác giả nói đến sự giàu có của vị đại vương này. Các bà vợ là một phần trong tài sản của ông. Và để chu cấp cho các bà này thì cần phải có rất nhiều tiền: họ đòi hỏi quần áo, trang sức và rất nhiều … sự chịu đựng!

Các bà đến từ các quốc gia khác, có thể hiểu đây là những cuộc hôn nhân «chính trị» với mục đích liên minh với thủ lĩnh các quốc gia láng giềng. Đó là phong tục cần phải theo để được sống yên ổn với lân bang chứ chẳng thể nào sống … yên ổn được với ngần ấy bà vợ!

Khi về già, các bà thường lèo lái tâm hồn Salômôn hướng về các thần thánh khác, xa lìa Thiên Chúa, trái hẳn với tinh thần của phụ vương Đavít. Salômôn đã thờ lạy thần Astarté, nữ thần của Sidon, và thần Milkôm của người Ammonite. Salômôn đã trở nên xấu xa trước mặt Thiên Chúa chứ không như Đavít, cha của ông. Chính Salômôn xây dựng trên núi đối diện với Giêrusalem một nơi thờ phượng thần Kemosh của người Moab, và thần Molek của người Ammon. Ông xây đền thờ thần cho hết các bà vợ ngoại quốc: các bà dâng hương và của lễ lên thần thánh của họ (1 V 11, 4-8).

Salômôn không chỉ xây đền thờ kính Thiên Chúa ở Giêrusalem và còn xây điện kính các thần thánh khác cho các bà vợ cũng như các thương gia ngoại quốc, để giao hảo với các lân bang. Điều này đã làm hoen ố sự tinh tuyền của đức tin vào một Thiên Chúa chân thật của Israël. Vậy thì vấn đề của Salômôn không phải là có quá nhiều vợ nhưng là các bà đã lèo lái ông xa lìa Thiên Chúa chân thật duy nhất.

Ta thấy ở đây có mối quan tâm của người soạn thảo Sách Thánh khi từ cuộc lưu đầy Babylone trở về. Khi người Do Thái trở về Giêrusalem và xây dựng Đền Thờ, họ quyết liệt xây dựng căn tính dân tộc dựa vào đức tin nơi Giavê, Đấng mà họ ký kết giao ước. Trình thuật các bà vợ của Salômôn được kể lại cốt để đả phá những cuộc hôn nhân hỗn hợp. Sau khi trở về từ cuộc lưu đày, hôn nhân với các bà vợ ngoại quốc được xem như là mối nguy cơ cho sự tinh tuyền của nòi giống và đức tin. Bản văn đã hai lần so sánh sự thua kém của Salômôn đối với Đavít, cha của ông: Đavít luôn trung thành với Thiên Chúa. Ta biết rằng Đavít không phải là một thiên thần. Tuy nhiên, dầu phạm tội ngoại tình và sát nhân, ông vẫn không bao giờ xây đền cho các thần thánh nào khác. Chính vì thế, Đavít vẫn luôn là vị vua trung thành mẫu mực với Thiên Chúa và là mẫu gương cho các vua khác noi theo, thậm chí còn là tổ phụ của Chúa Giêsu.

 
(Theo Sébastien Doane, interbible)

 
Tác giả bài viết: Lm. Phaolô Nguyễn Minh Chính
Nguồn tin: Gpquinhon.org
Đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 
Tìm kiếm chọn lọc