
Cho tôi xin chút dầu thơm em nhé,
Để mang về mà cất giữ phòng thân,
Và để ai quanh lối xóm đang cần,
Tôi mang đến và chia cho chút xíu!
Bởi tôi biết dầu của em tuyệt diệu,
Dầu cam tùng chỉ có một không hai.
Tỏa hương thơm cho đến vạn dặm dài,
Mang hơi ấm nồng nàn muôn thế kỷ.
Dầu của em với cội nguồn tuyệt mỹ,
Chất liệu bằng tình mến chẳng phôi pha.
Với niềm tin vị chân chất đậm đà,
Mà hương sắc là cho đi phục vụ!
Em đã xức một lần trong quá khứ,
Nhưng “chân Thầy” mãi mãi vẫn còn đây.
Vẫn cần dầu thơm yêu mến đong đầy,
Vẫn cần hương vị ngọt ngào hy tế!
Dầu của em sẽ hong khô dòng lệ,
Và mang về niềm hy vọng tin yêu.
Sẽ tỏa hương trên những lối tiêu điều,
Và nở nhụy khai hoa mùa hoang tái…
Mặc thế gian cứ cho là lãng phí,
Xức chân Thày đâu tính toán thiệt hơn!
Nhà Hội Thánh luôn cần tỏa hương thơm.
Nên tôi xin chút dầu thơm em nhé!
Tác giả: Sơn Ca Linh
Ý kiến bạn đọc
Bài thánh ca của nhạc sĩ Sơn Ca Linh: Người mục tử vô hình
Ad Limina 2026 - ngày V: Viếng mộ Thánh Phêrô và yết kiến Đức Thánh cha Lêô XIV
Hội nghị thường niên HDGMVN kỳ 1: Hiệp hành sau Ad Limina
Cuộc họp thứ hai của Ban Tổ Chức về lễ Truyền chức Giám mục Phó - Đức cha Gioan Baotixita Nguyễn Quốc Hưng
Hội đồng Giám mục Việt Nam: Biên bản hội nghị thường niên nhiệm kỳ I năm 2026