Giọt sương mai

Thứ năm - 17/10/2019 09:44

GIỌT SƯƠNG MAI

Biết phận mình:
Là giọt sương sớm tan vào vĩnh cửu
Con kiếm tìm ánh sáng của Bình Yên!
Từ vô hình
Từ lặng thinh
Từ ngàn ngày bóng tối
Từ bình minh có trước những bình minh
Con là gì?
Há chăng là giọt lệ của đêm
cuộn mình trong tăm tối?
Giọt lệ yếu mềm
mỏng manh
hèn mọn
chực rơi!

Nơi ngưỡng cửa Ánh Sáng
Con tan chảy về đâu
trước Vầng Dương cứu độ?
Cửa có mở cho con về lối sáng
Hay đóng chặt ngàn ngày sau ảm đảm?

Giọt sương non dẫu diễm kiều tuyệt tác
Cũng chỉ là lộng lẫy trong đêm
Vắt vẻo vô thường
Khi cành cây cuộc đời gầy rạc trơ xương
Con bám vào nghe chát đắng thê lương
Suối nguồn tình thương trong con dần hóa đục
Con đằm mình lạnh buốt
Nghe hoang hoải chơi vơi
Nghe vực sâu tội lỗi
Cất thành lời,
Và nghe những lạc thú vinh hoa
Những khổ ải truân chuyên
Những bất hạnh oan khiên
Những nỗi niềm riêng
Cúi mình rên xiết.

Trong bóng tối cuộc đời
con chạm hờ một chiếc lá vừa rơi
khóc lời tha thứ.

Sớm thôi, màn đêm này lùi vào quá khứ
Và con – giọt sương mai - tan tronglịch sử
Khi chưa thấy mặt “mẹ Bình minh”
Thì cúi xin cho con ngã xuống
Trên đóa hoa huệ cánh trắng ngần
Để tan vào hương của Đức tin cứu rỗi.

Thì cúi xin cho con ngã xuống
Trên cọng cỏ xanh non như mật
Để chảy vào màu của Bình minh phước hạnh.

Thì cúi xin cho con ngã xuống
Giữa mênh mông huyền nhiệm
Kịp đón một sợi sáng đầu tiên
Ánh lên sắc cầu vồng – lần cuối…

Giữa thinh không
U tịch bóng tối
Bỗng có tiếng trên cao vang dội:
“…cũng chẳng xa đâu, cuối đường con sẽ gặp!”
Giọt sương vỡ òa
Trước ngưỡng cửa Ban mai
Một mùa xuân cuộc đời đón đợi.

Tác giả: Lệ Hằng 17/10/2019

 Tags: Văn thơ

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

check
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây
check