“GIỌT SƯƠNG MAI” GIỮA MÙA CỨU ĐỘ
(Chút cảm nhận về câu chuyện “Truyền Tin – Nhập Thể”)
Rằng:
Từ sau “chuyến lưu đày năm ấy”,
Tấm khăn rồi dệt mãi chưa xong !
Đợi chàng qua bao mùa sóng dậy,
Đàn trên cây niệm khúc hoang tàn !
Rồi !
Một sáng Ba-by-lon thức dậy,
Chợt nghe đồng vọng khúc tiên tri:
“Thiếu nữ Sion rày hoan hỉ,
Nào tươi thắm lại tuổi xuân thì…” (Xp 3,14).
Nhưng !
Mấy đoạn “hồi hương” rồi cũng dứt,
Mấy cuộc “lên đường” cũng pha phôi …
“Trời cao” vẫn bao mùa khô khốc,
“Sương mai” biền biệt vẫn chưa rơi ! (Is 45,8)
Đây !
Gối mỏi, lưng khom, đầu tóc bạc,
Già Si-mê-on giờ đã héo hon,
Giacaria, Isave nửa đời son sẻ…
Bao giờ trăng khuyết lại trăng tròn !
Bỗng !
Một sáng hôm nào nơi thôn vắng,
Bước ai qua như bước sứ thần ?
Ngợp áng mây hồng Nadarét,
Nhà Maria gió quyện thiên ân !
Nào:
Tiếng vọng lời chào “…Đầy ơn phúc…,
Rợp bóng Thần Linh chuyện cưu mang…”.
Khiêm hạ, rụt rè câu đáp trả:
Nghìn năm đọng lại tiếng “Xin Vâng” ! (Lc 1,26-38)
Ôi !
“Cổ tích” của ngàn muôn thế kỷ,
Chuyện mùa Cứu Độ, Đấng Thiên Sai…
Một thoáng “Truyền Tin”, nàng thôn nữ,
Ngôi Lời mà ngỡ “Giọt sương mai” !
Giờ !
Chỉ biết lặng thinh mà cảm tạ,
Đây rồi Đấng Em-ma-nu-en.
Theo bước Mẹ ngâm bài Magnificat,
Về Bê-lem nghe vọng khúc Sê-ra-phim !
Tác giả: Sơn Ca Linh (21.12.2020)
Ý kiến bạn đọc
Tòa Giám mục Qui Nhơn: Thư thông báo và hướng dẫn về việc tham dự Thánh lễ Truyền chức Giám mục ngày 16/6/2026
Bài “Trại phong Qui Hòa” trên báo Les Annales coloniales, 1930
Cáo phó: Nữ tu Maria Lê Thị Yến, thuộc Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn vừa mới qua đời
Giọt dầu Catarina trong Bàn tiệc Nước Trời
Chút tâm tình kính tưởng hương hồn anh Micae Trần Kim Đạt: Chuyến tàu vừa bỏ lại sân ga
Bí mật Tòa Giải tội: Nơi Lòng Thương Xót bảo vệ con con người