TRÊN ĐƯỜNG TIỄN CHA
(Viết lại tiếng lòng của những người con trên đường tiễn hai ông cố: Phaolô Trương Đắc Cần và Phêrô Nguyễn Văn Kính về lòng đất mẹ Làng Sông, Tuy Phước, Bình Định).
Xuân Nhâm Dần đi về ngày cuối
Bút lăn tròn tờ giấy chơ vơ
Mùa gặt mới tin đến bất ngờ
Cha đi rồi gió lòng nuối tiếc
Tiếc chuỗi ngày cha tập gió viết
Gió lắc đầu giả mệt làm ngơ
Lời cha dỗ gió lại hững hờ
Lòng cha nở huệ tươi kiên nhẫn
Lời cha dạy đèn dầu tỏa sáng
Gió vẫn còn đeo đuổi rong chơi
Để mặc cha ngậm đắng nuốt cười
Không chịu lớn gió đầy dại dột
Hùa lũ lụt gió làm dập gãy
Những luống rau vườn huệ hàng cà
Cha cần mẫn làm lại mái nhà
Đợi gió ngày hồi tâm chuyển ý
Ngày gió về cha mừng khôn xiết
Rủ bạn già uống rượu ngâm thơ
Chiếc thuyền câu nhè nhẹ điệu hò
Gió của cha giờ đây chịu lớn
Trên bờ sen gió quỳ tạ tội
Con cá vàng bơi lội tung tăng
Nước lao xao đùa giỡn với trăng
Sen nở trắng một mùa vui mới
Mùa vui mới gió nhanh biến đổi
Như vườn rau xanh mướt của cha
Cho bữa ăn ngon bổ đậm đà
Làng hạnh phúc màu hồng roi rói
Giờ gió tiễn cha về bên ấy
Về với lòng đất mẹ kính yêu
Trên cành sao chim hót mỗi chiều
Cha vẫn sống vẫn yêu con mãi.
Làng Sông, 29-3-2022
Tác giả: Cát Đen
Ý kiến bạn đọc
Ai tín: Nữ tu Catarina Clara Mai Thị Mỹ Xoa thuộc Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn vừa mới qua đời
Học viện Têrêsa Avila bế giảng khóa thần học căn bản 2024 - 2026
Giọt dầu Catarina trong Bàn tiệc Nước Trời
Lược sử Giáo họ Long Giang - Giáo xứ Châu Ổ: Bước chân thăng trầm của hình thành và phát triển
Tiếng thiên thần Gabriel: Câu chuyện làng Nazarét của Cát Đen
Bài “Trại phong Qui Hòa” trên báo Les Annales coloniales, 1930
Bài thánh ca dâng lễ của Sơn Ca Linh: Cúi xin Cha nhận cho
Mẫu (link) đăng ký tham gia khóa đào tạo Mục vụ Truyền thông cấp Giáo phận, từ ngày 22-24/6/2026