VÌ EM ĐÃ MANG LỜI KHẤN NHỎ
(Mến tặng các nữ tu dịp “Khấn” và “Kỷ niệm Khấn”)
Em đi giữa mùa thu chớm lạnh,
Con đường quê bỏ lại đằng sau.
Bóng giáo đường nghiêng dần xa khuất,
Chiều thôi nghe vọng tiếng kinh cầu…
Rồi qua những đông buồn nhung nhớ,
Mẹ ngồi ngóng đợi suốt mùa xuân.
Dõi bóng em về qua xóm nhỏ,
Mâm cơm chiều ấm giọt quây quần…
Hạ nắng trôi đi mùa mưa tới,
Cây xoan bờ vắng đã ra hoa,
Nhà thờ bên sông mang áo mới,
Giờ bước liêu xiêu mẹ đã già !
Rồi tháng năm trôi, rừng thay lá,
Được, mất, buồn, vui… đếm tháng ngày.
Mấy kẻ đi xa về không gặp,
Cánh chim nào vừa khuất chân mây !
Bây giờ đã qua mùa sim nở,
Cơn gió heo mây lại trở mùa.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ (1),
Đón em vàng ngập bướm đường xưa !
(1) Một câu trong bài “Đêm thấy ta là thác đổ” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Tác giả: Sơn Ca Linh (19.8.2021)
Ý kiến bạn đọc
Ai tín: Nữ tu Catarina Clara Mai Thị Mỹ Xoa thuộc Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn vừa mới qua đời
Học viện Têrêsa Avila bế giảng khóa thần học căn bản 2024 - 2026
Giọt dầu Catarina trong Bàn tiệc Nước Trời
Lược sử Giáo họ Long Giang - Giáo xứ Châu Ổ: Bước chân thăng trầm của hình thành và phát triển
Tiếng thiên thần Gabriel: Câu chuyện làng Nazarét của Cát Đen
Bài “Trại phong Qui Hòa” trên báo Les Annales coloniales, 1930
Bài thánh ca dâng lễ của Sơn Ca Linh: Cúi xin Cha nhận cho
Mẫu (link) đăng ký tham gia khóa đào tạo Mục vụ Truyền thông cấp Giáo phận, từ ngày 22-24/6/2026