CON ĐƯỜNG NGÔN SỨ MÃI CHÔNG CHÊNH
(Lc 4,14-22; Mc 5,1-20)
Người đã ra đi từ thuở ấy,
Bỏ ngai trời đến với dương gian.
Đường nào xa bằng trời với đất ?
Vâng ý Cha trăm lối vẹn toàn !
Lời của Cha nay thành huyết nhục,
Lời quyền uy, Cứu độ, yêu thương…
Lời khiến quỷ ma giờ khuất phục,
Tin mừng gieo trên vạn nẻo đường…!
Dầu Thánh Linh tuôn tràn độ ấy,
Để Người qua muôn nẻo trần ai.
Câm, điếc reo ca, què đứng dậy,
Cùi phong giã biệt những đêm dài…!
Đã trót chọn con đường ngôn sứ,
Đâu sá gì cát bụi trần gian.
Dẫu chông gai, muộn phiền trăm thứ,
Miễn niềm vui hy vọng dâng tràn.
Tận cuối đường kia đồi thập giá,
Chén đắng nầy xin nhận kề môi.
Phận ngôn sứ nào đâu có lạ,
Lời chứng tình yêu cả một đời …!
Trần gian vẫn trần gian tội lỗi,
Quỷ ma đầy, bóng tối lênh đênh.
Ai đã chọn theo Ngài vẫy gọi,
Con đường ngôn sứ mãi chông chênh !
(Chúa Nhật 28/01/2018)
Tác giả: Sơn Ca Linh
Ý kiến bạn đọc
“Giêsu” lời cuối của Người Chứng Thứ Nhất, lời đầu của người Giáo Lý viên
Cáo phó: Thân phụ của Cha Gioan Baotixita Hoàng Đình Ưng là Ông cố Đôminicô Gẫm Hoàng Long Giám vừa mới qua đời:
Kết quả cuộc thi giáo lý cấp giáo hạt vào ngày 12 tháng 7 năm 2026
Suy niệm Chúa Nhật 17 Thường niên A - 2026: Viên ngọc quý hay... "Nắm xôi thằng bờm"
Thư cảm ơn của cha Trưởng Ban Giới trẻ Giáo phận về Đại hội Giới trẻ Giáo tỉnh Huế lần thứ IV