ĐƯỜNG ANH, ĐƯỜNG EM...
“Có tiếng người hô trong hoang địa: hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi” (Mt 3,3; Is 40,3)
Em, trời đã lập đông rồi đó,
Có nghe vọng về tiếng tiên tri ?
Có thấy lòng mình đang “hoang mạc”,
để mà khao khát nhịp xuân thì ?
Anh, lại một lần “mùa ngóng đợi”,
Có nghe trời đang đổ sương xuân ?
Có thấy tim mình khô nứt nẻ,
Mà mong giọt thắm mát trong hồn ?
Anh và em, lối mòn lê bước,
Có thấy đường đồi nỗng hố sâu ?
Có thấy đời ngăn chia cách trở,
Mà sao chưa bắt lại nhịp cầu ?
Đường của em, của anh...tất cả,
Điểm bắt đầu nơi mỗi trái tim.
Hạt mầm yêu thương, dầu sỏi đá,
Đường người đi hoa nở rộ bên thềm !
Tác giả: Sơn Ca Linh (CN 2 MV 2019)
Ý kiến bạn đọc
“Giêsu” lời cuối của Người Chứng Thứ Nhất, lời đầu của người Giáo Lý viên
Kết quả cuộc thi giáo lý cấp giáo hạt vào ngày 12 tháng 7 năm 2026
Suy niệm Chúa Nhật 17 Thường niên A - 2026: Viên ngọc quý hay... "Nắm xôi thằng bờm"
Thư cảm ơn của cha Trưởng Ban Giới trẻ Giáo phận về Đại hội Giới trẻ Giáo tỉnh Huế lần thứ IV