GIỌT NẮNG CHIỀU QUÊ HƯƠNG
(Quê hương Làng Sông, một góc chiều mùa Hạ)
Sóng sánh vạt bùn,
Lung linh thảm nước…
Anh và em,
Nắng rát trên lưng, mồ hôi thấm ướt,
Chút nữa thôi, sắp vội chiều lên !
Mảnh ruộng quê, dòng sông nhỏ, nào quên,
Đã mấy đời,
lưng để cho trời mặt dành cho đất !
Nhưng bữa cơm chiều,
Mái ấm nhà ta có “tuần trăng mật”,
Bên nồi cơm thơm với bát canh chua.
Nên gió mùa đông,
Nên nắng mùa hạ…chẳng ăn thua,
Những lát cuốc tình yêu sớm thơm mùi lúa mới.
Nên chiếc thuyền câu,
Bến sông quê miệt mài đứng đợi,
Đàn cá về sao cho kịp hoàng hôn.
Bởi sấp nhỏ,
Buổi học về mà lòng thấp thỏm bồn chồn,
Mong bát canh chua, thoảng mùi hương cá….
Gần gũi quá, có gì đâu xa lạ !
Thì ra còn đó, giọt nắng chiều quê hương !
PS/: XEM HÌNH Ở ĐÂY : MỘT GÓC CHIỀU LÀNG SÔNG – Google Drive
Tác giả: Sơn ca Linh (Một chiều mùa Hạ Làng Sông 2019)
Ý kiến bạn đọc
“Giêsu” lời cuối của Người Chứng Thứ Nhất, lời đầu của người Giáo Lý viên
Kết quả cuộc thi giáo lý cấp giáo hạt vào ngày 12 tháng 7 năm 2026
Suy niệm Chúa Nhật 17 Thường niên A - 2026: Viên ngọc quý hay... "Nắm xôi thằng bờm"
Thư cảm ơn của cha Trưởng Ban Giới trẻ Giáo phận về Đại hội Giới trẻ Giáo tỉnh Huế lần thứ IV