LỜI THÌ THẦM CỦA CỎ
Yên lặng lắm mới nghe lời thỏ thẻ,
Và lắng tai mới rõ tiếng thì thầm.
Có ai qua xin bước dùm bước nhẹ,
Kẻo giật mình mà cỏ lại lặng câm !
Đến từ đâu, chỉ biết có bên đường lây lất,
Đã mấy mùa qua ngập nắng dãi mưa dầu.
Héo úa xác xơ dưới bàn chân tất bật,
Rồi lại lên xanh khi xuân lại bắt đầu !
Biết phận mình tối tăm đời cỏ dại,
Nên lặng thầm chăm chút sắc non xanh.
Để nẻo đường quê quen thuộc yên lành,
Cho bác nông dân yên ngồi nghỉ mệt…
Nâng bàn chân em trên đường đi học,
Cỏ dịu dàng theo những bước chân son.
Hoan vui mùa cưới, héo hắt đường tang…
Khô vàng nắng đổ, xác xơ mùa bão lụt…
Đời cỏ dại nay còn mai mất hút,
Có chi đâu mà tính cuộc hơn thua !
Con sẻ bay qua, cánh huệ ngoài kia…
Cũng vậy thôi, tất cả…trong quan phòng sáng tạo !
Ta vẫn là ta, xin làm thân cỏ dại,
Chọn màu xanh, chọn ẩn khuất bên đường.
Khỏi nợ trần, sạch oan khúc, vấn vương…
Có lâu đâu, một thoáng về nguồn cội !
Tác giả: Sơn Ca Linh (8/7/2019)
Ý kiến bạn đọc
Tòa Giám mục Qui Nhơn: Thư thông báo và hướng dẫn về việc tham dự Thánh lễ Truyền chức Giám mục ngày 16/6/2026
Bài “Trại phong Qui Hòa” trên báo Les Annales coloniales, 1930
Cáo phó: Nữ tu Maria Lê Thị Yến, thuộc Hội Dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn vừa mới qua đời
Giọt dầu Catarina trong Bàn tiệc Nước Trời
Chút tâm tình kính tưởng hương hồn anh Micae Trần Kim Đạt: Chuyến tàu vừa bỏ lại sân ga
Bí mật Tòa Giải tội: Nơi Lòng Thương Xót bảo vệ con con người