MÙA THU VÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI XA
(Mến tặng các nữ tu qua những lần “chuyển xứ” vào mỗi dịp mùa thu-tháng 9)
Mỗi mùa thu trở lại,
Ta nghe rộn ràng những bước đi xa…
Chẳng phải lá vàng, như những khúc tình ca,
Về cội đất như một lần vĩnh biệt.
Chẳng phải sông kia, lời tạ tình tha thiết,
Xa biệt bãi bờ để tan biến giữa đại dương.
Chẳng phải áng mây lãng đãng tím hoàng hôn,
Chợt mất hút cuối chân trời biêng biếc.
Chẳng phải sương trời, một thoáng đời sinh diệc,
Mới sáng long lanh mà trưa tự cõi nào !
Chẳng phải gió thu qua kẻ lá lao xao,
Giờ chẳng biết cuối phương nào xa lắc…
Không, chẳng là chi !
Những bước chân trần trên nẻo đường giăng mắc,
Của phận người chọn kiếp sống “lãng du”.
Của chuyến đi xa qua những mùa thu,
Của tạ từ những chuyến đò xưa, bến cũ !
Hành trang đó xin trao người khách lữ,
Một chút vui buồn, một chút nỗi niềm riêng.
Một gánh yêu thương, một gánh ân thiêng,
Để mùa thu, lại lên đường bước tiếp…!
Tác giả: Sơn Ca Linh (Tháng 9/2019)
Ý kiến bạn đọc
“Giêsu” lời cuối của Người Chứng Thứ Nhất, lời đầu của người Giáo Lý viên
Kết quả cuộc thi giáo lý cấp giáo hạt vào ngày 12 tháng 7 năm 2026
Suy niệm Chúa Nhật 17 Thường niên A - 2026: Viên ngọc quý hay... "Nắm xôi thằng bờm"
Thư cảm ơn của cha Trưởng Ban Giới trẻ Giáo phận về Đại hội Giới trẻ Giáo tỉnh Huế lần thứ IV