GIÁO PHẬN QUI NHƠN

Sự phát triển của các Thánh lễ trong Tam nhật thánh

hưa cha, khi nào sự cử hành hiện đại của Thánh Lễ Tiệc Ly của Chúa vào chiều tối được thiết lập? Lễ Tiệc Ly trước kia mang hình thức nào, khi tất cả các Thánh Lễ phải được cử hành trước buổi trưa? Ngoài ra, xin cha cho biết thêm về sự phát triển của Tam nhật thánh trong hai thiên niên kỷ qua?

 

Như chiếc đèn nào ta chọn sống?

Sứ điệp phụng vụ hôm nay tập chú vào “huyền nhiệm ánh sáng” để vừa dẫn lối đưa đường các anh chị em dự tòng đến một chọn lựa nghiêm túc : hoặc là ở lại trong bóng tối của lầm lạc và xa cách Thiên Chúa, hoặc là bước tới ngưỡng cửa của đời sống mới trong ánh quang của con cái sự sáng qua bí tích Rửa tội ; (Lm. Giuse Trương Đình Hiền)

 

Giảng lễ an táng nữ tu Raymonde Trần Thị Kiển

Chị đã chu toàn trong suốt 84 năm sống trong Nhà Chúa, qua khắp 3 Giáo phận Đà Nẵng, Qui Nhơn và Nha Trang; rồi 17 năm phải sống xa Nhà Dòng để phục vụ gia đình có mẹ, và hai Em bệnh hoạn và tật nguyền, Chị luôn vui lòng chấp nhận như một sứ mệnh của tình thương yêu vừa tự nhiên, vừa siêu nhiên. (Lm. Giuse Phạm Thanh)

 

Lễ Truyền Tin, bổn mạng Dòng Nữ Tỳ CGS Tình Thương

Ngày 25.3.2017, Giáo Hội hoàn vũ mừng Lễ Truyền Tin cũng là Bổn mạng Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Tình Thương. Dòng Nữ Tỳ Chúa Giêsu Tình Thương mới được khai sinh trong giáo phận Qui Nhơn mới gần năm năm, hiện nay đang ở tại: Tiểu Chủng Viện Làng Sông, thôn Quảng Vân, xã Phước Thuận, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định.

 

Lễ truyền tin

Cho dù “các nhà phụng vụ” muốn mặc cho huyền nhiệm Nhập Thể “tấm áo ý nghĩa nhân bản” khi đặt thời điểm lễ Truyền Tin (25/3) trước lễ Giáng Sinh 9 tháng (Đức Mẹ phải cưu mang 9 tháng mới sinh con !), thì cộng đoàn Dân Chúa vẫn tìm thấy nhiều ý nghĩa phong phú từ sứ điệp TRUYỀN TIN cho cuộc hành trình Mùa Chay thánh nầy. (Lm. Giuse Trương Đình Hiền)

 

Giáo xứ Chính Tòa mừng lễ Thánh Giuse

Tháng 03 là tháng kính Thánh Giuse, cao điểm là lễ trọng Thánh Giuse ngày 19.03. Cho nên chiều ngày 20.03, lúc 5h30 chiều, tại nhà thờ Chính Tòa Qui Nhơn, Cha sở và quý Cha cùng với cộng đoàn giáo xứ Chính Tòa hiệp dâng thánh lễ kính Thánh Cả Giuse.

 

Nêu gương sống đạo

Bên dòng sông nước trong xanh Tiền Nhân ''viễn xứ'' khai canh, lập làng... Trường Sơn xanh biếc nhìn sang Lúa non gợn sóng nhịp nhàng, lao xao

 

Ai tín: Nữ tu Anna Raymonde Trần Thị Kiển qua đời

Nghi thức Di Quan: 13 giờ 30, Thứ Bảy ngày 25/3/2017 Thánh lễ An táng: 14 giờ 00, Thứ Bảy ngày 25/3/2017 do Đức Cha Matthêô Nguyễn Văn Khôi Giám mục Giáo phận Qui Nhơn chủ tế

 

Giáo xứ Tuy Hòa mừng bổn mạng

Trong bài giảng, cha chủ tế mong muốn cộng đoàn giáo xứ noi gương Thánh Giuse – Đấng làm cho sáng danh gia đạo. Đây là điều mà Giáo hội hoàn vũ cũng như Hội đồng Giám Mục Việt Nam cũng đang lo lắng quan tâm đến mọi gia đình. Muốn cho gia đình đạo đức nên gương sáng thì trước hết phải từ bỏ ý riêng,

 

Phụ nữ Tây Phương nhìn phụ nữ Việt Nam 100 năm trước

Bài dịch dưới đây là Chương VIII, trong quyển On & Off Duty in Annam của Gabrielle M. Vassal, được xuất bản tại Luân Đôn năm 1910. Tác giả là một phụ nữ người Anh, theo chồng là một bác sĩ quân y người Pháp sang phục vụ tại Viện Pasteur ở Nha Trang hồi đầu thế kỷ thứ 20. Bài viết vì thế có giá trị như một cái nhìn hiếm có của một phụ nữ Tây Phương đối với phụ nữ Việt Nam gần 100 năm trước đây, với nhiều nhận xét thú vị.

 

Toà Thánh tặng một triệu đôla cho hai công trình trùng tu ở Thánh Địa

Giai đoạn đầu tiên là trùng tu chính Đền thờ Mộ Thánh sắp hoàn thành; và công trình mới đang được khảo sát bởi các Giáo hội cùng chịu trách nhiệm về Vương cung thánh đường Mộ Thánh (Giáo hội Công giáo, Giáo hội Chính Thống Hy Lạp và Giáo hội Armenia Tông truyền).

 

Những Tiết Mục Văn Nghệ Mừng Ngày Lễ Thánh Cả Giuse 19/3 Tại Chủng Viện Qui Nhơn.

Những Tiết Mục Văn Nghệ Mừng Ngày Lễ Thánh Cả Giuse 19/3 Tại Chủng Viện Qui Nhơn.

 

Lễ Thánh Giuse, bổn mạng Dòng MTG Qui Nhơn

Bầu khí ngày Bổn mạng tuy bên ngoài chóng qua nhưng lưu lại trong chị em lời nguyện cầu tha thiết cho Giáo Hội Việt Nam, Giáo phận Qui Nhơn thân yêu, Hội dòng Mến Thánh Giá Qui Nhơn thân thương, quý Đức Cha, quý cha, quý anh em có Bổn mạng Giuse và một số cộng đoàn Giuse của Hội dòng được dư tràn hồng ân Chúa nhờ lời cầu bầu đắc lực của thánh Giuse

 

Lễ bổn mạng Giáo xứ Đa Lộc

Ngoài ra về chia sẻ niềm vui với giáo dân Đa Lộc còn có đại diện các giáo xứ bạn như Sông Cầu, Đồng Tre, giáo họ Suối Ré. Đây là niềm vinh hạnh cho giáo xứ Đa Lộc trong lễ mừng bổn mạng giáo xứ đầu tiên kể từ khi cha J.B Võ Tá Chân về nhận xứ.

 

Có thể Rửa Tay thay vì Rửa chân trong ngày thứ Năm Tuần Thánh được không?

Trong nhà thờ của con, linh mục chánh xứ không còn cho phép rửa chân trong Thánh Lễ Tiệc Ly của Chúa. Thay vào đó, mọi người đều được mời rửa tay cho nhau vì cha xứ cảm thấy bối rối khi rửa chân 12 người đàn ông mà không có người nữ nào. Để giải quyết vấn đề, việc rửa chân đã được thay thế bằng rửa tay

 

Đau khổ: những mảnh dăm vụn vặt của thập giá Đức Kitô

Khi suy tư về tầm quan trọng của thanh gỗ, ta thấy Đức Kitô đã hiện thực nhiều biến cố lớn trong lịch sử cứu độ cũng như nhiều hình ảnh liên quan đến chất liệu “gỗ” khác nhau của Thiên Chúa. Ngài là Người Thợ Mộc Bậc Thầy (x. G 38, 4-7). Hãy xem:

 

Người Samari

Đăng lúc: Thứ ba - 21/02/2017 17:07 - Người đăng bài viết: BTTVHQN
 
Người Samari hiện nay



Jürgen K. Zangenberg

Khi Chúa Giêsu đến bên bờ giếng ở Xykha và xin người phụ nữ Samari nước uống, cô ngạc nhiên vì “người Do Thái không được giao thiệp với người Samari” (Ga 4,9). Thời xưa, mối liên lạc giữa người Do Thái và người Samari rất căng thẳng. Sử gia Josephus thuật lại một số biến cố đau buồn: người Samari tấn công khách hành hương Do Thái đi ngang qua vùng Samari giữa Galilê và Giuđêa, người Samari rải xương người trong thánh điện ở Giêrusalem, và người Do Thái đốt làng mạc của người Samari. Ý niệm về “người Samari nhân hậu” (Lc 10,25-37) thật có ý nghĩa trong bối cảnh người Samari bị nhìn với cặp mắt nghi ngờ và thù địch bởi những người Do Thái sống trong và chung quanh Giêrusalem.

Thật khó biết sự thù nghịch này bắt đầu từ khi nào trong lịch sử - khi nào người Do Thái và người Samari bắt đầu xem nhau như là những cộng đồng ly khai. Vào khoảng thời gian Đền thờ thứ hai, 2 V 17,24-41 đã giải thích về nguồn gốc của người Samari: họ là hậu duệ của các bộ tộc ngoại giáo do người Assyri đưa đến định cư tại vương quốc phía bắc của Israel, miền đất mà hầu hết người Samari sinh sống cho đến ngày nay. Nhưng những văn bản như thế này thật sự không giúp chúng ta hiểu sâu xa hơn về nguồn gốc lịch sử của người Samari.

Người Samari không chấp nhận bất kỳ bản văn kinh thánh nào ngoài Ngũ Kinh. Các học giả từ lâu đã biết đến bản văn Ngũ Kinh cổ xưa và riêng biệt của người Samari – là một nguồn quan trọng cho khoa phê bình văn bản kinh thánh trong nhiều thế kỷ. Thật sự, nhiều chỉ dẫn quan trọng về lòng tự phụ đang lớn mạnh của người Samari vào thời cổ  được đưa vào trong bản văn Ngũ Kinh này, chẳng hạn như Thập Điều truyền xây dựng một bàn thờ trên núi Garidim mà người Samari xem như “nơi chúc phúc” duy nhất (xem Đnl 11,29; 27,12). Họ khẳng khái chối từ Giêrusalem – nơi không được nêu tên trong Ngũ Kinh – và những truyền thống cũng như các thể chế liên quan đến Giêrusalem như vương quyền và quan niệm cánh chung cứu thế.

Sự bành trướng xâm lược của vương triều Hasmônê của người Do Thái và việc phá hủy thánh điện cũng như thành phố trên núi Garidim vào năm 110 trước công nguyên đã đào sâu thêm hố ngăn cách giữa người Samari và người Do Thái. Phản đối lời tự nhận của “những kẻ ly giáo Do Thái tại Giêrusalem”, người Samari coi mình như là những người Israel đích thực và là “ những người giữ giao ước” (shomronim hay shomrim trong tiếng Hípri, và do đó tên tiếng Hípri của miền Samari là Shomron).

Tuy nhiên, mặc cho những truyền thống luận chiến, người Samari và người Do Thái có nhiều điểm chung hơn ta tưởng. Cả hai đều đặt nền tảng đức tin của mình vào Ngũ Kinh.  Dù có sự ngăn cách ở một thời điểm nào đó, mối tương quan giữa người Samari và người Do Thái là họ đều chịu ảnh hưởng bởi tiến trình vong thân lâu dài và sự phát triển song song giữa các thế kỷ IV – III trước Công nguyên và thế kỷ IV của Công nguyên. Vì người Samari chỉ chấp nhận Ngũ Kinh,  tôn giáo của họ là độc thần Giavê và đặc biệt tôn kính Môisê và Giosua. Giống như người Do Thái ở Giêrusalem, người Samari chấp nhận chức tư tế cha truyền con nối và một đền thờ trung tâm duy nhất. Dù có nguồn gốc lịch sử như là một nhóm riêng biệt, người Samari được xếp vào một trong những cộng đồng tôn giáo khác nhau của Do Thái giáo thời hậu lưu đày.

Các bản văn Tân Ước thường chia sẻ lập trường chống người Samari của người Do Thái (Mt 10,5; Lc 9,51-55) hoặc chỉ quan tâm đến những cư dân không phải là người Samari sống trong miền đất ấy, như thầy phù thủy Simôn chẳng hạn (Cv 8,9-13, 18-24). Trong khoảng các thế kỷ IV – VI của Công nguyên, nhiều cuộc bàn luận trong giới rabbi về người Samari đã khẳng định lòng đạo đức của họ song cũng nhấn mạnh nhiều điều khác biệt trong việc tuân giữ một vài luật lệ, chẳng hạn như các luật về hôn nhân và chức tư tế Lêvi.

Bị những người đồng hương Do Thái xem thường và chính quyền Byzantine  áp bức cách tàn bạo (đặc biệt dưới thời Justinian), những người Samari chia sẻ nhiều đặc điểm của nền văn hóa chung của thời hậu cổ đại. Từ thời Hy Lạp cho đến thời Byzantine, người Samari nói tiếng Hy Lạp đã phân tán (diaspora) khắp vùng (đặc biệt là Delos, Ai Cập, Tiểu Á, và Ý). Tình trạng của người Samari được cải thiện dưới thời người Hồi giáo cai trị, nhưng theo dòng thời gian, dân số của họ bị suy giảm. Ngày nay, chỉ có vài trăm người Samari sống trên núi Garidim và ở Holon, gần Tel Aviv.


 
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

 
Tìm kiếm chọn lọc